Ước mơ thành Y bác sĩ của cô bé mò ốc

Không chỉ là một cô học trò giỏi ở trường, khi về nhà Trang lại là đứa con ngoan khiến bố mẹ luôn tự hào. Tôi tìm tới nhà Trang khi trời nhá nhem tối. Khi đó em cũng vừa từ ngoài đồng trở về nhà. Trước mắt tôi là một cô bé gầy gò, đen nhẻm, lấm lem bùn lầy, xách trên tay một chiếc giỏ đựng một ít cua và ốc. Thế là ngày mai mẹ em lại có thứ để đưa ra chợ bán. Dù chỉ học lớp 5 nhưng em đã phải lo toan cuộc sống gia đình. Hàng ngày em ra đồng mò cua, bắt ốc để phụ giúp bố mẹ.

 


 

 

 

Ảnh, Đức Thọ

 

Gia đình em thuộc diện hộ nghèo của xã, bố mẹ thường xuyên đau ốm bệnh tật. Vì hoàn cảnh nghèo khó, túng thiếu nên anh trai của em đã phải gửi người khác nuôi hộ. Em là người con thứ hai trong gia đình. Mặc dù tuổi đang còn nhỏ nhưng Huyền Trang đã biết làm mọi việc như nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, đi làm đồng để phụ giúp bố mẹ. Hàng ngày ngoài giờ đi học về, em thường ra đồng mò cua bắt cá hay cùng mẹ đi cuốc cỏ mướn ở trong làng.

 

Tuy hoàn cảnh khó khăn là thế nhưng Huyền Trang luôn cố gắng phấn đấu trong học tập, để đạt được nguyện vọng học Y Dược sĩ. Ở trường em luôn được thầy cô và các bạn yêu quý. Em thường được cô giáo khen viết chữ đẹp và luôn có nghị lực phấn đấu trong học tập. Bốn năm liền Huyền Trang đều được nhận giấy khen thưởng từ nhà trường.

 

Thông tin tuyển sinh ngành Cao đẳng Y Dược các bạn hãy truy cập trang chủ để xem thêm chi tiết.

 

Khi ngồi tâm sự với em, tôi không khỏi xót thương cho một cô bé lớp 5 gầy gò ốm yếu nhưng đầy nghị lực. Thiết nghĩ sống trong hoàn cảnh như thế sẽ khiến con người phải gồng mình trở nên mạnh mẽ. Nhưng không hẳn là thế, khi tâm sự với tôi, em đã khóc. Dù mạnh mẽ tới đâu thì em vẫn chỉ là một đứa trẻ. Những giọt nước mắt của một cô bé khi ngồi tâm sự về hoàn cảnh cũng như khi nói về ước mơ bé nhỏ thật quá xót xa.

 

Em mơ ước sau này sẽ trở thành bác sĩ để có thể chữa bệnh cho bố mẹ và những người nghèo như gia đình em. Bố mẹ em bị tai nạn nhưng không có điều kiện để đi khám nên sức khỏe ngày càng yếu đi. Em thương bố, thương mẹ và thương cả các em. Em chỉ biết cố gắng học thật giỏi để bố mẹ có thể tự hào về mình. Huyền Trang còn tâm sự thêm, mỗi lần đi học về em đều bị đau đầu chóng mặt, nhưng tuyệt nhiên em không nói với bố mẹ vì sợ họ lo lắng. Mỗi ngày em vẫn cố gắng ra đồng để mò cua bắt ốc phụ giúp bố mẹ.

 

Tôi đã thật sự bất ngờ khi một cô bé tuổi đang còn nhỏ nhưng luôn biết nghĩ cho người khác, luôn hy sinh vì gia đình. Thực sự rất khâm phục em, một cô bé đáng yêu, xinh xắn, ngoan ngoãn, lễ phép và đầy nghị lực. Hy vọng rằng "Học bổng Đèn Đom Đóm” sẽ giúp đỡ cho em Trang phần nào đó để chắp cánh cho ước mơ trở thành bác sĩ thành hiện thực.

Tống Thị Khánh Ly